| Ca sĩ |
: Thu Minh Hình ảnh |
| Tên bình chọn |
: THUMINH |
|
|
Họ và tên |
Vũ Thu Minh |
|
Quê quán |
Hà Nội |
|
Dòng nhạc |
Nhạc trẻ, trữ tình |
|
Tôi sinh ra trong một ngày tháng 9 của mùa thu tại
Hà Nội, nên bố bảo : bố muốn con gái mình đẹp như cái đẹp và trong ngần, đầy êm
dịu của buổi sáng mùa thu Hà Nội, thế là tên Thu Minh lớn cùng tôi cho đến khi
tôi nhận thức đó là cái tên riêng của mình,là món quà quý giá nhất mà mình có
được từ bố mẹ. Tôi thầm cám ơn vì điều đó,vì mùa thu ‘rất riêng’ của Hà Nội.
Chính vì vậy, sau này mỗi lúc được trở về,dù chỉ vài ngày và vội vã, vì công
việc biểu diễn, tôi vẫn thích được đắm mình giữa hai hàng cây rợp bóng mát của
trời thu Hà Nội, đi bộ lúc đó sẽ tận hưởng được tất cả. Và có đôi khi tôi cất
tiếng hát khẽ, không cho mọi người, mà cho riêng mình:”Em nghe chăng trong lắng
sâu vang vọng trái tim mình...”
Tuổi thơ của tôi là những ngày êm đềm không lắm khó nhọc nhưng tôi biết bố
mẹ mình chỉ là công nhân viên chức nhà nước, và bố phải làm việc cật lực để kiếm
đủ miếng ăn cho 5 miệng ăn trong gia đình và lo cho chúng tôi những ngày tháng
ăn học ( gia đình tôi có 5 người, bố, mẹ, chị và anh trai, sau cùng là tôi), và
mẹ tôi, là 1 người phụ nữ tuyệt vời nhất đối với tôi. Tôi sẽ trả lời ngay thần
tượng của mình là bố và mẹ nếu có ai hỏi. Tính cách tôi giống mẹ rất nhiều, bà
khó tính và nghiêm khắc...Và tôi cũng quan niệm,mình là người phụ nữ hiện đại,
nhưng vẫn sống trong khuôn khổ của người Á Đông và không tự cho phép mình làm
điều gì sai với bản thân mình.
5 tuổi,bố bảo:”Cả nhà ta sẽ dời vào TpHCM sinh sống...”. Trong trí nhớ nhỏ
nhoi của tôi lúc đấy, ánh mắt đầy chờ đợi của trơ thơ hiện lên rất rõ, tôi thích
thú vì được di chuyển đến một nới khác và nghe nói là ở đó vui lắm...nhưng cũng
buồn vì ngày mai, mình sẽ không còn được ‘tung tăng’ cùng lũ bạn hàng xóm, ở các
nhà bên cạnh nữa...
Những ngày tháng lớn lên tại 1 khu nhà chung cư ở đường Ngô Quyền Q5, tôi
học đạt thành tích khá và được mẹ thưởng cho chiếc xe đạp..mỗi ngày mặc áo dài
và đến trường...Bố cho tôi tham gia sinh hoạt tại Nhà Thiếu Nhi Q5, vì gần nhà,
và tôi chọn vào lớp ca hát vì thấy vui quá, các bạn cũng mặc quần áo cũng đẹp
nữa...Rồi vừa xong cấp 2, bố thấy tôi có năng khiếu vì người hơi dẻo dai và cao,
ốm, bố cho tôi vào học trường Múa TpHCM...Học được 3 năm...và tuổi 16 đã mang
lại cho tôi một bất ngờ lớn nhất cho cuộc đời mình, tôi không ngờ,mình trở thành
người được nhiều người biết đến, và hơn nữa, có thể kiếm tiền phụ mẹ cùng gia
đình. Lần thứ hai thi THTH vì năm trước đó,vào tới vòng trong tôi đã bị loại vì
BGK phát hiện mình chưa đủ tuổi, 16tuổi của tôi là giải Nhất Tiếng hát truyền
hình.Tôi còn nhớ như in, đêm Chung Kết, bố chở tôi đi, ngồi ở hàng ghế dưới và
giọt nước mắt hạnh phúc của bố đã rơi trên khuôn mặt ấy khi nghe xướng tên, tôi
là thí sinh có số điểm cao nhất với hai ca khúc “Bóng cây kơnia và Tình ca cho
em”. Tôi hạnh phúc và ngơ ngác, ngây ngô vì cái giây phút hạnh phúc đấy. Nhưng
tôi tự hào vì mình đã làm việc cật lực và hết mình, nên phần thưởng đấy là xứng
đáng, Trong công việc tôi cũng quan niệm thế, làm việc hết mình và lao động bằng
chính sức lao động của mình, tôi còn tự hào vì mình là con của bố mẹ...Sau cái
ngày đó,báo chí phỏng vấn liên tục, các hãng băng đĩa (lúc bấy giờ tuy không
nhiều) mời liên tục, nhưng bố vẫn khuyên tôi cái học lấy làm đầu và vẫn phải đến
trường.Tôi thấy ngồ ngộ và đầy cảm xúc vào cái ngày đầu tiên được nhìn trên báo
gương mặt của mình..sao lạ thế nhỉ?!
Tôi đã bước vào nghề như thế đấy, và tôi biết từ nay mình đã là người của
công chúng, phải sống và làm việc thế nào để gia đình và bản thân luôn tự hào về
mình, sẽ có nhiều khen chê...nhưng mình phải biết chấp nhận, lắng nghe và hoàn
thiện. Sự nổi tiếng không phải là điều làm mình hạnh phúc nhất,nhưng nghệ thuật
cần sự khác biệt và độc đáo, nhưng tháng năm đi hát âm thầm, tôi đã trao dồi và
rèn luyện được cho mình một phong cách của riêng Thu Minh,một giọng hát của
riêng mình, lối xử lý kỹ thuật của mình (hơi khó nghe vì nhu cầu thưởng ngoạn
của khán giả Việt Nam...,nhưng tôi tin có một ngày mình sẽ được chấp nhận, và
lúc đó vẫn có nhiều bạn bè, báo chí ủng hộ tôi...Tôi bắt đầu có những khán giả
của riêng mình)...
Nhớ những lúc bố đèo tôi đi hát và chờ ở phía ngoài, hai bố con đêm nào cũng
về thật khuya, đó là khi tôi tốt nghiệp trường Múa và chính thức đi hát, chiếc
xe honda “ọt ẹt” và hơi cũ đã trở thành 1 kỷ niệm khó quên trong ký ức của tôi
về những nàgy gian khó. Có lúc chạy sô đến tận Vũng Tàu, và về bị bầu sô cắt bớt
tiền, tôi đã trả lại không nhận, vì tôi quan niệm mình chỉ nhận đúng số tiền như
công sức mình đã bỏ ra...Thế là, cô bé Thu Minh trong tôi khóc, khóc thật nhiều,
đến ướt cả vai áo của bố trên đường đèo nhau về lại Sài Gòn.
Tôi ngang bướng và tính cách như đàn ông, mọi người nói thế thì sẽ khó thành
công lắm, nhưng với nghệ thuật, tôi chỉ có cảm xúc với cái mình tâm đắc và mới
có thể truyền đạt được đến khán giả.
Sau 8 năm đi hát, góp nhặt dành dụm và tự mình làm được 1 album đầu tay cho
mình, cho khán giả của mình, với tên gọi Ước mơ..như là những ước mơ nhỏ bé của
tôi....và điều quan trọng, những điều đó dần trở thành sự thật.
Tôi buồn vì các bạn cùng thời với mình cả những người vào nghề sau nữa, họ
được toả sáng và được nhiều sự quan tâm...và tôi vui khi đi đâu cũng nghe bật
“Nhớ anh”, rồi ca khúc “Nhớ anh” được vào topten Làn Sóng Xanh...
......Những tháng ngày tiếp tục trôi qua,và tôi làm việc như ‘con thoi’,
album Vol 2 "Lời cuối", Vol 3 "Nếu Như", Vol 4 "Tình Em" và đến sau đó tôi quyết
định không đặt những con số nữa.. tại sao sản phẩm nghệ thuật của mình phải là
những con số..thế là đã có Emerald Thiên Đàng...tôi muốn sản phẩm nghệ thuật của
mình thì phải luôn mới, và luôn được đón nhận...
24, 25 tháng 12 năm ngoái (2006) là hai đêm mà tôi thấy mình như được bay
trong ‘Thiên Đàng” của mình..Mình có được 1 liveshow không hoành tráng nhưng là
1 thánh đường nghệ thuật,1 không gian ấm cúng cùng những người bạn, những đồng
nghiệp và những khán giả của riêng mình. Lần đầu tiên (sau nhiều lần đầu tiên
khác) vì mình được hát, được trải lòng với âm nhạc của chính mình...(dù trước
đó, năm 2004 tôi đã có được 1 chương trình riêng do Đài truyền hình và công ty
Cát Tiên Sa tổ chức cho mình)...
Những ngày sau đó, tôi được giải Bài hát Việt với “Chuông gió”, được giải
Hội đồng nghệ thuật cho album vàng “Thiên Đàng” của tôi...tôi được thể nghiệm
với dance trong nền âm nhạc đương đại, tôi thấy vui vì được mọi người gọi là
“Chuông gió” của nhạc Việt, tôi được khám phá và bay bổng với niềm đam mê bất
tận của mình...
Và cứ thế tôi tiếp bước những bước dài trên con đường phía trước mắt
mình...Cuộc sống là thế, có những buồn vui, có những nghiệt ngã và cả những êm
đềm của cuộc đời, nhưng tôi yêu hơn hết những gì mình đang có, tôi trân trọng
những tình cảm của khán giả của mình...
Tất cả đã tạo nên Thu Minh của chính tôi và sẽ hát hết mình cho các
bạn-những người thân trong âm nhạc, trong đời sống nghệ thuật của tôi.
Source: ThuMinh
|
|