|
|
|
Vĩnh Biệt Mùa Hè
|
Thôi, mùa hè đi qua rồi. Vĩnh biệt mùa hè để tôi lại đón một mùa mới sắp sang. Và mối tình đầu cũng đi qua.
|
|
|
|
|
Ngàn năm mây trắng vẫn bay
|
Thời gian có tự bao giờ? Tự nhiên này bao giờ sẽ đi đến hồi kết thúc? Hay nó vẫn cứ trôi chảy như đám mây lững lờ ngàn năm như thi sĩ Thôi Hiệu đã từng cảm khái?
|
|
|
|
|
Em và Tôi
|
“Anh đã làm gì để đem lại nụ cười cho chính mình?”. Em đã nhìn sâu vào mắt tôi và thốt lên câu ấy. Tôi cũng nhìn xoáy vào mắt em rồi lạnh lùng bỏ đi. Chân rảo bước mà lòng tôi đang trốn chạy.
|
|
|
|
|
|
|
Chiều một mình qua phố
|
Thêm một lần nữa thả hồn trong mớ cảm xúc bất tận khi đặt chân về chốn xưa. Cảm giác trở về của một người đi xa thật khó giải thích... Hạnh phúc xen lẫn đắng cay, ngọt ngào chia đôi nỗi nhớ... Anh vẫn một mình.
|
|
|
|
|
|
|
Sương đêm
|
Nghe Sương Đêm tôi chợt nhận ra mọi người ai cũng có rất nhiêu ước mơ và đam mê.
|
|
|
|
|
Về lại nơi dĩ vãng
|
Cơn gió bất chợt thổi về lạnh giá,từng giọt mưa lạnh lùng rơi trong đêm tối khiến trái tim em đau nhói. Con dốc ngày nào cùng anh sánh bước giờ đây cũng chỉ còn lại mình em lẻ loi
|
|
|
|
|
Sông Trăng
|
Không hiểu vì sao em lại thích anh – người con trai em không biết tên biết họ. Em gặp anh vào ngày thành lập trường, cũng là những ngày đầu của năm học mới.
|
|
|
|
|
Ước mơ trong đời !
|
Khi cần đến trong đời một điểm tựa, một bờ vai dỗ dành, người ta thường tìm đến người mình yêu thương nhất. Thế giới tốt đẹp hơn và gần gũi nhau hơn cũng do bởi tình yêu.
|
|
|
|
|
Bình Yên...
|
Và ta nhớ, có lẽ, từng có một thời gian nào đó, khi ta còn là cát bụi trôi trong khoảng không bao la này, khi ta đến với cuộc đời này cùng tiếng khóc không phải do đau khổ hay vui sướng, ta đã từng thấy mình tan đi.
|
|
|
|
|
Người đi ngang đời tôi.
|
“Bỗng nhiên sau 1 ngày ta nhận ra ta yêu nhau” hai đứa bạn rất thân lại yêu nhau. Cơn mưa chiều hôm ấy đã đưa ta đến với nhau, anh đã níu vội lấy tay em để tìm chút hơi ấm, cứ ngỡ mọi chuyện rất đổi bình thường thế mà cái nắm tay vội ấy lại đem chúng ta lại gần nhau hơn. Kề bên anh em quên hết mọi thứ xung quanh,với em thế giới là màu hồng,tất cả như một giấc mơ!
|
|
|
|
|
Cuộc đời này của Người hay Tôi ?
|
" Một đêm bước chân về gác nhỏ, chợt nhớ đoá hoa tường vi..", không biết sao mỗi khi bước chân lên cái cầu thang gỗ ọp ẹp tại quán nhạc mà tôi hay lui tới là tôi lại nghe thấy lời bài hát "Đêm thấy ta là thác đổ" của Trịnh Công Sơn, và lần này cũng thế....
|
|
|
|
|
Lá đổ muôn chiều !
|
Rồi thế là mùa thu qua mang bao giấc mơ đi về tháng ngày gió xoá. Xác lá rơi rụng tơi bời những dấu chân yên. Vàng phai cong cong trên những vệt nứt của kí ức. Dấu yêu nào đã đi về nơi nào xa lắm, chỉ còn lá đổ muôn chiều liêu xiêu dâng lên mắt xót xa.
|
|
|
|
|
Trôi...
|
”Hãy trôi đi những mùa thu úa vàng. Hãy trôi đi cho ngày thênh thang gió. Hãy trôi đi như con suối dòng sông trôi về với biển như anh như anh trôi về em…”
|
|